Mỹ phẩm 3A - Khơi dậy cảm xúc yêu thương!

Công ty TNHH Mỹ phẩm 3a Việt Nam
Số: 5/17/82 Phố Trần Cung,Phường Nghĩa Tân, Quận cầu Giấy, Hà Nội - ĐT: 
 04.62811738
DĐ: 0164 888.56 86 - 091.235.0025 - Hotline: 094.665 1999 - Email: mypham3a@yahoo.com

Một cộng một bằng không

Đăng lúc: Thứ hai - 14/03/2011 14:16 - Người đăng bài viết: Vntcvietnam
Một cộng một bằng không

Một cộng một bằng không

Cái nghèo đói đã đẩy y đến Hà Nội kiếm miếng ăn như bao người cùng quê. Vạ vật cảnh làm thuê, cơm niêu nước lọ, mãi một thời gian sau khi y làm quen được với chị Cần cùng xóm trọ thì cuộc sống mới khá hơn.


Cần hơn tuổi y, có một đứa con gái nhưng không có chồng. Chị làm thuê cho cửa hàng may có tiếng trên phố, đứa con nhỏ hàng ngày được mang gửi nhà trẻ.

Y không đả động hỏi han bố đứa bé, chỉ có lần nghe bà chủ nhà bĩu môi kể, chị ta đồng ý làm vợ nhỏ cho lão lái xe nay đây mai đó, rất giàu song dăm thì mười họa có chợt nhớ đến vợ con thì lão mới ghé thăm.

Giờ y sống cùng chị, được cưu mang, giúp đỡ chu đáo, từ trong dạ y mang ơn chị rất nhiều. Cũng vì cảm kích điều đó mà khi biết Cần đang mang thai đứa con mình, y quyết định đưa chị về xin phép bố mẹ cho cưới, nhưng đời nào bố mẹ y đồng ý cho con mình “trai tơ lại lấy nạ dòng”.

Tức mình, y kệ, họ cứ sống với nhau, chẳng cần đăng ký hay cỗ bàn và sự đồng thuận chúc phúc của mọi người. Sau đó Cần sinh được thằng con giống hệt y.  

Hạnh phúc chẳng tày gang, vì Cần bận con mọn, tiền không kiếm được như xưa. Hai đứa nhỏ lớn mỗi ngày, chi phí cần nhiều lên, bị gánh nặng kinh tế trút hết lên vai, oằn người khiến y hay cáu kỉnh, đi làm về là “đá thúng đụng nia”, thậm chí có lần còn tát đứa con riêng của vợ.

Cám cảnh cuộc sống chẳng biết ngày mai ra sao, Cần dắt hai con về quê mình cách gần trăm cây số, ở cùng bố mẹ. Chị mở cửa hàng may và sống bằng kinh nghiệm tích lũy được từ những ngày đi làm thuê, chịu cảnh nuôi con của hai người đàn ông, thi thoảng họ mới qua thăm.

Phần y, cứ mải mê trác táng chẳng buồn nghĩ đến vợ già con dại. Y tìm ngay được đối tượng khác cho khuây khỏa, y tán tỉnh rồi yêu Huệ, cô gái xinh xắn quê miền trung. Y ngon ngọt rỉ tai, cứ yên tâm sống với y, hiện y làm cho một công ty, lương và lậu cũng rủng rỉnh. Huệ thấy hài lòng và tin mình tính đúng. Lúc đưa về xin cưới, bố mẹ y tuy hơi lo vì quê xa và con bé còn chưa học xong cấp ba, hiện đang đi bán quần áo thuê, nhưng rồi biết tính con mình nên họ không dám gàn.

Hôm vợ chồng y đi hưởng tuần trăng mật, y xuống tắm biển, để điện thoại trên bờ Huệ ngồi trông, đúng lúc Cần gọi, cả hai cùng ngã ngửa khi đều nhận là vợ y.

Họ thi nhau khóc lóc, vật vã khiến y nhức óc, đành đánh bài ngửa, đau khổ nhưng vì chẳng còn đường lùi, Huệ ngậm đắng nuốt cay, chỉ biết trách mình tuổi đời non nớt, suy nghĩ ấu trĩ không chịu tìm hiểu cho kỹ.

Khi Huệ có thai, y dỗ dành nói sẽ cho Huệ sinh ở đây, rồi nhờ bà nội bà ngoại lên chăm. Ai ngờ đến tháng thứ tư, thấy nuôi vợ chửa giữa đất trời này là không tưởng nên y tống cổ vợ về nhà nội, cho mình rảnh tay. Cô vợ chẳng có nghề nghiệp gì đành chịu bị “lừa” lần nữa.

Đã bao lần Huệ khóc khi ở nhà chồng mà chẳng có chồng. Những khúc mắc với bố mẹ chẳng có ai tỏ bày và giải thích giùm khiến Huệ tủi thân, nghĩ tiêu cực chỉ muốn bỏ đi xa. Nhất là cái lần y dẫn chị vợ kia cùng thằng con về, trước cái nhìn ngó của bao họ hàng, làng xóm, mong ông bà sẽ nhận dâu, con, sự việc ấy khiến Huệ bị tổn thương, dù bố mẹ chồng đã cầm chổi đánh đuổi tất cả bọn họ.  

Một mình y ở Hà Nội, chưa thấm sự vất vả của một chốn bốn quê, chưa sợ việc hai vợ hai con thì khổ sở, nhọc nhằn như thế nào nên vẫn buông lời tán tỉnh những cô gái qua đường, họ mà xiêu lòng là y cũng sẵn sàng “ngã” luôn vào vòng tay ấy.

Y chỉ thực sự giật mình khi một ngày sực nhớ đến đứa con trai nay đã gần hai tuổi, nên quyết định về thăm nó. Bước vào nhà bố mẹ Cần, y ngạc nhiên khi thấy ảnh cưới của Cần cùng ông lái xe giàu sụ, bố Cần bình thản giải thích. Vợ ông đó bị tai biến mạch máu não đã qua đời, ông ta tìm về với Cần để nhận lại đứa con rơi, họ thuận tình tổ chức một đám cưới nhỏ, và để bù đắp cho những thiệt thòi đã qua của Cần, ông ta cao thượng nhận thằng con riêng của chị là con mình, đã làm thủ tục đổi họ cho nó sang họ mình, thằng bé cũng tin đó là bố nó. Giờ họ không còn can hệ gì đến y, hãy để họ yên.

Y điếng người, lảo đảo quay ra và khi về quê thì mới hay tin vợ y đã ôm cái bụng bầu sắp đến ngày sinh, đi đâu không ai rõ tung tích. Chả phải ông trời đang quả báo những việc làm, những tháng ngày ăn chơi sa đọa và vô trách nhiệm của y đó ư?

Tác giả bài viết: Đ.Hương
Nguồn tin: tinhyeugioitinh.net
Từ khóa:

n/a

Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết